← Quay lại

Tôi là cảnh sát điều tra(我是刑警)

Tôi là cảnh sát điều tra

Thông tin

Năm:2023
Tập:40
Loại:TVSeries
Đánh giá:⭐ 0.0
Lượt đánh giá:0
Thể loại:Kịch tính/Tội phạm
Quốc gia:Trung Quốc đại lục

Nội dung

Bối cảnh mở đầu

Năm 2003, tuyết ở vùng công nghiệp cũ Đông Bắc chưa tan hết. Trong văn phòng đội điều tra hình sự công an thành phố, chiếc máy sưởi kêu xì xì, tờ lịch treo trên tường vẫn còn停留在 tháng Ba. Tần Xuyên vừa chuyển về đây được ít lâu, cổ tay áo sơ mi đã sờn rách, trên bàn để nửa bao thuốc lá Hồng Tháp Sơn chưa bóc — anh bỏ thuốc đã ba năm, nhưng mỗi lần đến hiện trường vụ án lại lén lấy ra hút. Đồng nghiệp cùng đợt vào đội là Trần Tiểu Phụng, tóc buộc đuôi ngựa, lúc nào cũng kẹp chiếc máy ghi âm ở túi ngực trái; trước khi nói chuyện, cô ấy bấm hai cái “cạch cạch” vào nút máy. Lúc đó camera giám sát còn hiếm lắm, điều tra chủ yếu靠 đi bộ: lục thùng rác,蹲 cả ngày ngoài cổng nhà máy, chép lại bảng ca làm việc của dây chuyền sản xuất. Tập một mở đầu bằng cảnh Tần Xuyên ngồi xổm bên bờ sông hộ thành bị đóng băng, dùng găng tay lau sạch một hạt than dính trên cổ áo bông của nạn nhân. Đồng nghiệp đưa cho anh một cốc sữa đậu nành nóng, cốc giấy nóng ran, vừa cầm lấy, anh đã thấy ngón út trái của nạn nhân bị cụt gần một nửa, và trong kẽ móng tay có dính mảnh da sơn màu xanh lam.

Mâu thuẫn chính

Vụ án cứ như quả cầu tuyết lăn càng ngày càng to: từ vụ phân xác ven sông dẫn tới vụ tham nhũng ở ban bảo vệ nhà máy thép những năm 90, rồi kéo ra ông Chu Lão — lúc đó bị đuổi việc, giờ là chủ tiệm sửa xe, đeo máy trợ thính ở tai trái, nói chuyện gì cũng nghiêng đầu sang một bên. Tần Xuyên dẫn người khám kho nhà ông ấy, vén tấm bạt dầu lên — lộ ra một chiếc máy ép kim loại cũ, trong rãnh khuôn còn kẹt nửa chiếc khuy đồng gỉ sét. Trần Tiểu Phụng lục hồ sơ cũ thì phát hiện báo cáo tai nạn lao động năm 1998 bị ai đó dùng chất tẩy xoá đổi ngày tháng, còn người ký tên lúc đó — phó đội trưởng đội điều tra — giờ đã nghỉ hưu, ngày nào cũng ra công viên đánh thái cực quyền, tay áo áo trắng dính vụn thức ăn chim mới rơi.

Đáng nhớ nhất là mấy tập giữa: Tần Xuyên theo dõi ông Chu Lão đến bãi ve chai, nghe ông ấy vừa huýt sáo bài “Công nhân chúng ta thật mạnh mẽ” trong căn lán tôn — giọng lạc nhịp hẳn, tay thì đang dùng giấy nhám mài một chiếc khuy đồng… y hệt chiếc khuy rơi khỏi áo nạn nhân. Trần Tiểu Phụng về đội giữa đêm để xem lại camera, phát hiện ông Chu Lão hôm qua根本 không vào khu nhà máy xảy ra án mạng — nhưng trên sân xi măng sau tiệm sửa xe của ông ấy lại có hai vệt kéo dài mới, bị nước rửa loãng, chạy thẳng sang nhà máy kem kế bên — nơi đã đóng cửa từ lâu. Tần Xuyên ngồi trên mái nhà máy kem bị dột, chụp ảnh bằng điện thoại, bỗng điện thoại rung lên — tin nhắn của Trần Tiểu Phụng: “Từ ‘tai nạn’ trong báo cáo năm xưa hoá ra là do người ta cố ý nới lỏng chốt an toàn máy ép.”

Kết cục

Ba tập cuối căng như dây cung kéo hết cỡ. Tần Xuyên đặt lên bàn vật chứng: khuôn máy ép, chiếc khuy đồng, lọ chất tẩy — ông Chu Lão ngồi trong phòng thẩm vấn, từ từ lấy pin máy trợ thính cũ ra, thay pin mới vào, rồi nói: “Ngày vợ tôi mất, nhà máy bồi thường có tám trăm đồng — đủ mua ba cái máy trợ thính.” Trần Tiểu Phụng tra bảng điện nước nhà máy kem năm 1998, thấy mạch đèn kho đông liên tục quá tải từ 23h đêm hôm đó đến 1h sáng hôm sau — dù kho đông đã ngừng hoạt động từ lâu. Sự thật dần rõ: năm xưa, phó đội trưởng muốn che giấu vụ tham nhũng, nên sai người dựng hiện trường tai nạn — vợ ông Chu Lão bị cuốn vào máy ép, xác được chuyển ngay trong đêm vào kho đông để làm đông cứng, rồi kéo ra bờ sông tạo cảnh “phi tang”.

Không có kết thúc kiểu đoàn viên đâu nhé: Phó đội trưởng lên toà thì đột quỵ ngã gục. Ông Chu Lão nhận tội, nhưng nhất quyết nói: “Tôi chỉ ra tay thôi, chứ không định giết người.” Tần Xuyên đứng trước bản báo cáo kết án, xé một trang — trên đó viết: “Chuỗi chứng cứ đầy đủ.” Cảnh cắt sang bếp nhà anh: tủ lạnh kêu vo vo, anh mở ngăn đá, lấy ra một hộp hoành thánh đông lạnh chưa bóc, trên bao bì in rõ dòng chữ “Sản xuất năm 2003”. Điện thoại reo, Trần Tiểu Phụng gọi tới, giọng nhẹ: “Vụ mới đây, tiệm sửa xe Thành Tây, lại tìm thấy một chiếc khuy đồng.” Tần Xuyên không trả lời, chỉ đặt hộp hoành thánh trở lại ngăn đá — và đúng lúc cánh cửa đóng sập, đèn trong tủ tắt phụt.