← Quay lại

Người gõ mõ triều Đại Phụng(大奉打更人)

Người gõ mõ triều Đại Phụng

Thông tin

Năm:2024
Tập:40
Loại:TVSeries
Đánh giá:⭐ 0.0
Lượt đánh giá:0
Thể loại:Hài kịch / Kịch tính / Kỳ ảo / Cổ trang
Quốc gia:Trung Quốc đại lục

Hình ảnh

Nội dung

Tóm tắt cốt truyện

Nhà Đường Đại Phụng, sáng sớm ở chợ Tây Kinh, tiệm đậu hũ đã mở sạp. Bà chủ gõ ba cái vào phiến đá xanh bằng đôi đũa tre — đó là tín hiệu báo cho người canh đêm biết ca trực đã xong. Hứa Thất An không phải quan chức chính thức, mà là “người canh đêm ngoài biên chế”. Trên thắt lưng anh luôn đeo một chiếc thước sắt bị mẻ cạnh, chuyên xử lý những chuyện kỳ lạ sau giờ ba canh: vừa nghe tin kho bạc nhà viên ngoại Vương sập, anh đã ngồi giữa đống gạch vụn đếm tiền đồng; chưa kịp dán lệnh truy nã của Hình bộ lên tường, anh đã ngồi trước cửa quán trà bóc hạt dưa, nghe cậu chạy bàn kể: “Tối qua có bóng đen lăn từ mái Quốc Tử Giám xuống, lộn ngược như cây hành.”

Câu chuyện bắt đầu từ một vụ án “người sống biến thành giấy”: buổi sáng, Thị lang Lễ bộ đang mặc áo, bỗng thấy hình ảnh mình trong gương gập làm bốn, rồi rào rào tan thành tro giấy vàng. Hứa Thất An quét lớp bụi dưới gầm giường, tìm ra nửa cây bút son đỏ, trên cán khắc dòng chữ “Giám Thiên Ty – số hiệu Bính tự tam hào”. Từ đây, anh lỡ bước vào vòng xoáy đấu đá giữa ba cơ quan tối mật nhất triều đình: Giám Thiên Ty tính được thiên cơ nhưng lại không dám bói vận mệnh chính mình; mật thư từ Trấn Bắc Quân gửi về biên giới cứ đến cách cổng cung ba giây là bốc cháy thành tro; còn vị thiếu khanh nữ mới nhậm chức ở Đại Lý Tự thì mỗi lần điều tra, tay áo cô lại thoảng mùi tùng bách — đúng y mùi nhánh thông khô bố anh để trong quan tài lúc mất.

Càng đào sâu, anh càng thấy như có người cố tình ghim manh mối dưới đế giày mình: chỗ nào anh bước qua hôm nay, ngày mai nhất định có người mất tích.

Nhân vật chính

Hứa Thất An là kiểu người coi tờ truy nã của quan phủ như giấy nháp. Miệng nhanh, tay còn nhanh hơn: bị Ngự sử tuần tra chặn ở lầu hai quán rượu, anh chụp luôn đĩa giấm đổ thẳng vào mặt đối phương, nhân lúc người ta lau mặt thì nhảy vọt qua cửa sổ sang hiệu thuốc bên cạnh, thuận tay cuỗm luôn ba gói cao dán trị bầm tím — rồi sau đó dán hết lên lưng mình. Anh có thói quen kỳ lạ: mỗi lần sắp phá án, nhất định phải ăn nửa cái bánh bao nguội, nhai đến khi hai má ê ẩm mới chịu cầm bút viết.

Nữ chính Tô Linh Lung bề ngoài là thiếu khanh trẻ nhất Đại Lý Tự, nhưng thực ra lúc nào cũng mang theo một chiếc la bàn đồng vàng — kim chỉ nam cứ lệch mãi về phía Hứa Thất An. Cô审 hỏi phạm nhân chẳng cần dùng hình phạt, chỉ đặt một chén trà đã nguội hẳn lên bàn, rồi ngồi đợi kẻ kia tự tuột dây dối trá ra từng sợi một.

Phản diện chưa lộ mặt, nhưng khán giả đã nghe tiếng anh rồi: mỗi lần Hứa Thất An trèo tường ban đêm, trong bóng tối mái hiên lại vang lên tiếng gõ bàn tính — lạch cạch… lạch cạch… lạch cạch… Đếm đến tiếng thứ bảy, bất giác ống quần anh ẩm nhẹ, như vừa bị cơn mưa vô hình tạt trúng.

Dàn phụ cũng chất lượng hết nấc: ông bán kẹo hồ lô cứ xuất hiện đúng chỗ án mạng xảy ra, que tre xuyên qua trái sơn trà đỏ au, vậy mà chưa bao giờ cắn một miếng; ông già quét sân ở Quốc Tử Giám lưng còng, cây chổi quét trên nền gạch xanh lại vô tình tạo thành nửa bản đồ sao.

Vì sao nên xem?

Điểm “đâm mạnh nhất” là hành động “canh đêm” — không phải gõ thanh gỗ báo giờ, mà là Hứa Thất An dùng chiếc thước sắt cọ mạnh vào mặt trống canh, gây tiếng kêu chói tai đến mức yêu quái núp trong thân trống phải ôm tai hiện nguyên hình.

Yếu tố hài đến từ những chi tiết rất đời: anh lén ăn bánh cúng trên bàn chứng cứ khi đang điều tra, bị bắt tại trận, liền móc tiền bồi thường — nhưng đưa ra cả nắm tiền đồng han gỉ. Người nhận cầm lên cân hai cái: “Tiền này… còn cổ hơn cả mộ tổ nhà tôi!”

Đường dây hồi hộp được giấu kỹ lắm: một tập, Hứa Thất An đuổi theo nghi phạm chạy dọc phố dài, camera lia qua dây phơi quần áo ven đường — ba chiếc áo khoác đủ màu, nhưng cổ áo đều khâu miếng vá cùng màu xanh chàm. Đến cuối phim mới bật mí: vải vá ấy… đúng y loại dùng làm tem niêm phong hồ sơ mật của Giám Thiên Ty.

Yếu tố kỳ ảo không phô trương: “thuật giấy nhân” không phải biến không thành có, mà phải lấy tất chân người chết ngâm mực, rồi cắt thành hình người — nên Hứa Thất An đi phá án lúc nào cũng mở tủ áo nạn nhân trước tiên.

Thành thật mà nói, lúc thấy anh ngồi xổm giữa hiện trường, vừa ngửi mùi bùn dính dưới đế giày nạn nhân, vừa nhét ô mai vào miệng cho đỡ run, là mình biết chắc phim này “ăn đứt” rồi. Nó chẳng dạy đạo lý to tát gì, chỉ kể một câu chuyện đơn giản: một anh chàng lưu manh dùng vụn bánh bao, đĩa giấm và nửa cây bút son đỏ, thế nào mà cũng chọc thủng được đám quan lại áo tím mũ đỏ, để tìm ra con đường sống cho riêng mình.